Truyện Ngắn Gió Đưa Bông Sậy || Đọc Truyện Đêm Khuya

Truyện Ngắn Gió Đưa Bông Sậy || Đọc Truyện Đêm Khuya



▓ Truyện Ngắn Gió Đưa Bông Sậy || Đọc Truyện Đêm Khuya
► Tác Giả : Phạm Thị Ngọc Diệp
► Tôi thấy anh Bảy mặc bộ quân phục sờn cũ, người gầy đi nhiều lắm. Tôi nói lâu quá không gặp, anh có khỏe không. Anh cười buồn: Anh chết rồi em. Giật mình tỉnh giấc chiêm bao, tôi cứ bâng khuâng mãi. Thực tế có đúng vậy không? Tính ra đã hơn ba mươi năm rồi không gặp anh và tôi chưa một lần về lại nơi ấy. Đường không xa nhưng lận đận mãi với những vướng víu, chằng buộc của cuộc sống? Hay lòng tôi chưa đủ độ lượng để lắng đọng những buồn vui thương ghét, để bình thường những vẹn nguyên và tan vỡ? Nói thế nào cũng không đúng. Tôi không biết dùng ngôn từ nào để biện bạch cho khoảng thời gian ba mươi năm ấy. Mà biện bạch để làm gì, với ai? Trong lúc tôi chỉ muốn về miền quá khứ tìm lại chính tôi, cái thời hai mươi tuổi non trong, hồn nhiên và cả tin.
► FaceBook VOH
► Cài đặt App Radio VOH cho điện thoại Android tại đây:
► Cài đặt App Radio VOH cho điện thoại Iphone tại đây:
☼———————————————————————————–☼
Đài Tiếng nói Nhân dân TP. Hồ Chí Minh (The Voice of Ho Chi Minh city People) phát trên ba làn sóng AM 610 Khz – FM 99.9 Mhz – FM 95.6Mhz.

Nguồn: https://amthucgiadinh.vn

Xem thêm bài viết khác: https://amthucgiadinh.vn/giai-tri/

Tagged In:

8 Comments

  1. Nghe buồn rười rượi như nỗi buồn của chính mình

  2. Giọng đọc thật tuyệt!
    Làm sao để theo giọng đọc này nhỉ ?
    Ý tôi muốn nghe những truyện khac do cùng phát thanh viên này diễn đọc ấy mà.

  3. Quang cao hoi nhiều

  4. Nghe truyện mà quảng cáo luền liền phiền

  5. Truyện gì mà ko có lời giớ thiệu vậy

  6. Giọng đọc của kim phượng thật truyền cảm .

  7. Doc rat hay

  8. Tôi thấy anh Bảy mặc bộ quân phục sờn cũ, người gầy đi nhiều lắm. Tôi nói lâu quá không gặp, anh có khỏe không. Anh cười buồn: Anh chết rồi em. Giật mình tỉnh giấc chiêm bao, tôi cứ bâng khuâng mãi. Thực tế có đúng vậy không? Tính ra đã hơn ba mươi năm rồi không gặp anh và tôi chưa một lần về lại nơi ấy. Đường không xa nhưng lận đận mãi với những vướng víu, chằng buộc của cuộc sống? Hay lòng tôi chưa đủ độ lượng để lắng đọng những buồn vui thương ghét, để bình thường những vẹn nguyên và tan vỡ? Nói thế nào cũng không đúng. Tôi không biết dùng ngôn từ nào để biện bạch cho khoảng thời gian ba mươi năm ấy. Mà biện bạch để làm gì, với ai? Trong lúc tôi chỉ muốn về miền quá khứ tìm lại chính tôi, cái thời hai mươi tuổi non trong, hồn nhiên và cả tin.

Leave a Reply